Luôn có ai đó ở ngoài kia đang sống trong tương lai của bạn: Không biết cố gắng, cả đời thất bại!

Luôn có ai đó ở ngoài kia đang sống trong tương lai của bạn: Không biết cố gắng, cả đời thất bại! Than thở về khó khăn chỉ khiến bạn thêm lãng phí thời gian! Nếu bạn có nhiều lựa chọn khác thì sao? Giả sử ta có nhiều mạng như chơi game thì ta sẽ làm bao nhiêu thứ khác nhau mà ta hằng mong mỏi? Nếu ta cứ làm thứ ta đang làm thì 5 năm sau đời sẽ ra sao?

 

Dĩ nhiên trong đời, ai trong chúng ta cũng một lần hay nhiều lần bị mắc kẹt. Làm làm mà không vui cũng mắc kẹt. Sống mà không hiểu vì sao mình sống cũng mắc kẹt. Làm mãi một công ty, tập đoàn, thấy mình “mòn vẹt” ra nhưng không dám bỏ ngang vì chi phí cơ hội quá cao cũng mắc kẹt. Làm việc với partner mà hai đứa nói không đứa nào nghe cũng mắc kẹt. Làm ra nhiều tiền nhưng thấy cuộc đời vô nghĩa cũng mắc kẹt. Bao nhiêu con người trên thế giới thì có bấy nhiêu kiểu mắc kẹt rất cá nhân hoá.

Mà sao phải mắc kẹt vậy? Cái cảm giác bị cột như dây lạt buộc vào bánh tét ấy nó độc hại ghê. Nó kéo người ta xuống, ấn những hơi thở trong veo còn lại trong đời vào trong đám bùn lầy nhầy nhụa. Và ta buông xuôi….

Ủa, mà sao phải mắc kẹt?

Nếu bạn có nhiều lựa chọn khác thì sao? Giả sử ta có nhiều mạng như chơi game thì ta sẽ làm bao nhiêu thứ khác nhau mà ta hằng mong mỏi? Nếu ta cứ làm thứ ta đang làm thì 5 năm sau đời sẽ ra sao? Nếu việc ta đang làm tự nhiên có con AI nó nhảy vô cướp mất thì kế hoạch của ta sẽ thay đổi thế nào? Nếu đời như là mơ và ta được làm thứ ta quá sức muốn làm từ đó đến giờ thì nó sẽ là gì? Nếu bịt mắt cả thế gian và không sợ người nào cười ta nữa thì ta sẽ chọn làm gì?

Luôn có ai đó ở ngoài kia đang sống trong tương lai của bạn: Không biết cố gắng, cả đời thất bại! Than thở về khó khăn chỉ khiến bạn thêm lãng phí thời gian! - Ảnh 1.

Bạn thử nghĩ đi. Có khi giao lộ của tất cả những câu trả lời chính là con đường dẫn ta ra khỏi cái đầm lầy. Nhưng có khi ta sợ, sợ vượt ra khỏi vùng an toàn, sợ quãng đường bất định đang bày ra phía trước, sợ thay đổi, sợ không chịu đựng nổi để hóa thân vào hoàn cảnh mới, sợ quá nửa trăng già để tìm lại trăng xanh…. Sợ đủ thứ!

Nếu ta chỉ làm mẫu thử cho một cuộc đời mới thì sao? Nếu ta được trải nghiệm thử chút cảm giác của mạng đời ta mong muốn thay vì ngồi đó sợ? Luôn có ai đó ở ngoài kia đang sống trong tương lai của bạn. Điều mình mong muốn, ví dụ như thích làm blogger chẳng hạn, dĩ nhiên có ai đó đang làm.

Nếu ta thử nói chuyện với mạng đời tương lai của ta thì sao? Nếu ta đến một hội thảo của dân blogger để tìm hiểu thì sao? Có khi, chút thử vị ban đầu sẽ cho ta một cảm giác rồi rất khác. Có khi, giấc mơ không đẹp như cầu vồng lung linh muôn sắc vạn màu. Có khi, ta vẫn có thể sống nhiều mạng đời và nhiều giấc mơ cùng lúc.

Luôn có ai đó ở ngoài kia đang sống trong tương lai của bạn: Không biết cố gắng, cả đời thất bại! Than thở về khó khăn chỉ khiến bạn thêm lãng phí thời gian! - Ảnh 2.

Tôi thật ra đang sống một giấc đời như thế, làm nhiều điều mình thích và cần làm cùng một lúc. Chỉ thiếu thời gian thôi chứ không còn chỗ cho cái cảm giác mắc kẹt nó len vào. Và tôi luôn thử những thứ mình muốn làm. Xong, có khi thích làm tới. Có khi thấy không vui nữa thì bỏ qua.

Cho nên, không có gì phải mắc kẹt và ngồi đó buồn thiu cả. Cứ phải sử dụng tư duy thiết kế để tìm ra vấn đề, tìm ra nhiều giải pháp, rồi làm mẫu thử và kiểm tra thật nhanh để biết phải hiệu chỉnh ra sao. Đời bạn mà bạn còn không chủ động thì thôi, đừng ngồi đợi bất kì ai mang cơ hội tới cho bạn.

Hãy nhớ: Luôn có ai đó ở ngoài kia đang sống trong tương lai của bạn.

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *